Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

   Nỗi Nhớ Dịu Êm
Biết em về nhưng chẳng thể tiễn chân
Anh bỗng thấy đau nhiều hơn em ạ
Có phải chăng mảnh tinh thần dạn vỡ
Theo mỗi bước đường em xa cách anh thêm.

Anh sẽ tìm quanh đây ý nghĩ của em
Những ánh mắt dịu dàng em để lại
Những bối rối dễ thương những thẹn thùng e ngại
Một chút thôi sưởi ấm lại tâm hồn.

Anh rất sợ mảnh trăng vỡ chiều hôm
Sương rơi lạnh và lòng mình thổn thức
Hình bóng em không còn đây dịu ngọt
Muôn triệu vì sao rơi rớt trong đêm.

Anh ước gì trong nỗi nhớ dịu êm
Em chợt đến như vị thần cho thuốc
Anh sẽ sống ngàn năm như mơ ước
Để viết tặng em cho thỏa bút thơ tình.

Cuộc sống em ơi sẽ rất tươi xinh
Trăng không vỡ ngàn sao luôn lấp lánh
Sương đêm sẽ bồng bềnh trôi không lạnh
Chúng mình vui quấn quýt bên nhau!
                                          19/8/2000

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét