Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

                                               Mẹ Tôi

 Chiều đông chẳng có lá rơi
Mà sao tôi nhớ mẹ tôi lạ lùng.
Hình như mẹ đốt than hồng
Để ngăn cái lạnh mùa đông đừng về.
Thương con còn ở xa quê
Thương cây bầu bí đông về khẳng khiu.
Cái cò nghiêng cánh một chiều
Mẹ tôi nặng gánh bao nhiêu nổi niềm.
Má gầy tóc cũng bạc thêm
Mắt quầng sâu bởi bao đêm khóc thầm.
Lưng còng vầng trán càng nhăn
Bước đi giờ cũng tần ngần hơn xưa.
Một thời rãi nắng dầm mưa
Sắn khoai đổi để con thơ tới trường.
Tôi đi suốt mấy chặng đường
Chiều nay cơm trắng mà thương cảnh nhà.
Mẹ tôi chắc vẫn dưa cà
Sắn khoai thay bữa nghĩ mà xót xa.
Bao giờ trở lại ngày xưa
Để tôi gánh đỡ nắng mưa thay người.
                            
                                              LêHuy 22/10/2012

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

           Tinh thần
                                       Tặng chú Nguyễn Trọng Bùi
                                    126/94 Hào Nam - Ô chợ dừa

 Lúc ốm đau nằm trên giường bệnh
Mới thấy lòng da diết nhớ em ơi!
Ước gì đừng cách trở xa xôi
Để phút đau ánh mắt nhìn xoa dịu.

Hôm nay anh đi có bạn bè đỡ địu
Anh bần thần nhớ đến cánh tay em.
Em ở xa, anh không muốn báo tin.
Sợ em biết sẽ buồn đau nhiều lắm
Đêm ở bên em sẽ dài và sâu thẳm
Cả không gian lại ứ đọng quanh mình...

Anh chỉ cần em nghĩ tới anh
Và tin tưởng rằng anh vẫn khỏe
Để mỗi khi cơn đau anh nhớ
Nỗi đau kia sẽ vợi mấy mươi phần.

Đau thể xác ư, nào có thể đau hơn
Khi tất cả tinh thần rạn vỡ?
Nhớ nhé em ơi tình yêu là tất cả
Nổi đau kia nhỏ bé biết nhường nào.
                                                                 

                                                                          198  Hà Nội, tháng 6/2000
                                                                                Lê Huy - HVCS

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Vợ tôi - Chiến sĩ vẻ vang

                   

  Vợ tôi - chiến sĩ vẻ vang.


                                   Lê Huy- B2D23. 
Vợ tôi sớm tối tảo tần
Nuôi hai con nhỏ tuổi xuân quên rồi.
Bao nhiêu tuổi đã theo tôi
Năm bao nhiêu tuổi, em thời hai con.
Gái, trai, con, mẹ vuông tròn.
Sớm khuya tôi có đỡ đần gì đâu.
Chọn nghề sư phạm từ lâu
Vui cùng giáo án với bao học trò.
Mắt em sáng mỗi canh khuya
Nhiều đêm như thế tôi về nhận ra.
Đời tôi binh nghiệp bôn ba.
Lúc ốm đau mới ở nhà bên em.
Mỗi năm đôi tháng đôi lần
Bên nhau, ai kể nhọc nhằn với ai.
  Tôi cầm bảo kiếm trong tay.
 Việc dân, việc nước thẳng ngay rõ ràng.
Tôi là "Chiến sĩ vẻ vang"
Về nhà với vợ mang lòng tri ân.
Vẻ vang ơi! có một phần
Của em trong đó em dành cho tôi.
Thẳm sâu đáy mắt em cười
 Mà tôi thấy cả một thời thanh xuân.
Vui từng mũi chỉ đường kim
Em vui vì giặt áo quần chồng em.
Một mình cuộc chiến không tên.
 Để cho ngăn nắp để nên nếp nhà.
Sống cùng em những năm qua.
Giật mình tôi nghĩ thật là vô tâm.
Chẳng biết nhà mấy cái mâm?.
Nồi xoong bát chảo cũng không biết nhiều.!
Quần áo con có bao nhiêu
Màu xanh, màu đỏ hoa, rêu, sọc gì ?
Cái nào đứt chỉ hỏng khuy...
Dẹp đâu hết những bộn bề em ơi?
Để dành những phút bên tôi
Vòng tay khép chặt, mắt ngời long lanh.
Thẳm sâu trong ấy nghĩa tình
Nợ dân, nợ nước, ân tình nợ em.
                                          
                                  Thường Xuân, Thanh Hóa  9/2007







 Nhớ em- Cao nguyên
                                                                                                          
                                                                                               Hà nội 7/2002

 Xa em rồi nhớ lắm em ơi!
Nơi dẻo cao mưa nguồn nắng cháy.
Rừng thông đồi tràm hay tóc em xanh vậy
Mặt trời kia hay ánh mắt em cười.
Em căng tràn sức trẻ đôi mươi
Ta nghẹn ngào vòng tay em  khép chặt.
Mắt trong mắt khi nắng chiều chợt tắt...
Cùng nhịp nhàng trong câu hát đêm xoang.
Xa em rồi anh về với mùa đông
Nhớ cái rét đêm bên em dịu ngọt.
Nhớ làn môi em những trưa bỏng rát
Lời hẹn hò nơi dòng thác xa xôi.
Anh trở về với bão táp- biển khơi
Tìm câu hẹn em trao vụn vỡ.
Tây Nguyên ơi , biết đến bao giờ nữa
Gặp lại em trong nắng , mắt em cười.
                                      
                            Lê Huy  
                                  

Bọt đắng

Nâng cốc bia lên
Ta hô bè bạn
Nào cạn đi cạn!
Một cân thóc đầy

Ta quên mất rồi 
Vai gầy của bố
Mồ hôi của mẹ

Đời phù du quá 
Bọt bèo bia ơi
Ngụm bia trong miệng
Đắng tràn ngoài môi

                                                   Lê Huy 30 / 4/ 2000