Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

                                               Mẹ Tôi

 Chiều đông chẳng có lá rơi
Mà sao tôi nhớ mẹ tôi lạ lùng.
Hình như mẹ đốt than hồng
Để ngăn cái lạnh mùa đông đừng về.
Thương con còn ở xa quê
Thương cây bầu bí đông về khẳng khiu.
Cái cò nghiêng cánh một chiều
Mẹ tôi nặng gánh bao nhiêu nổi niềm.
Má gầy tóc cũng bạc thêm
Mắt quầng sâu bởi bao đêm khóc thầm.
Lưng còng vầng trán càng nhăn
Bước đi giờ cũng tần ngần hơn xưa.
Một thời rãi nắng dầm mưa
Sắn khoai đổi để con thơ tới trường.
Tôi đi suốt mấy chặng đường
Chiều nay cơm trắng mà thương cảnh nhà.
Mẹ tôi chắc vẫn dưa cà
Sắn khoai thay bữa nghĩ mà xót xa.
Bao giờ trở lại ngày xưa
Để tôi gánh đỡ nắng mưa thay người.
                            
                                              LêHuy 22/10/2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét